Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013

TÂM THƯ GỬI CÁC BẠN SINH VIÊN




TÂM THƯ GỬI CÁC BẠN SINH VIÊN


Dưới đây là một bức thư mà một thầy giáo trẻ của Trường Đại học Thương Mại, khoa Khách sạn và Du lịch gửi sinh viên của mình. Các bạn hãy cùng đọc và cảm nhận...
TO: Students
... CÁC EM SINH VIÊN THÂN MẾN!
.... Không biết bao nhiêu sinh viên ra trường mỗi năm, có biết bao nhiêu người vẫn đang thất nghiệp và đang cố gắng tìm kiếm một công việc. NHƯNG Hàng nghìn hồ sơ nộp --> hàng trăm hồ sơ được chọn--> hàng chục hồ sơ được gọi phóng vấn và duy nhất chỉ một hồ sơ được nhận vào làm. Chao ôi! Nhìn sinh viên mà thương mà đồng cảm mà sẻ chia... NHƯNG nghĩ về sinh viên mà giận, mà trách: sao chỉ thấy trong các em những lo lắng cho tương lai nhưng lại để nó lãng quên theo ngày tháng, đưa ra mục tiêu để rồi cho "nó" ngủ yên. Các em có sức trẻ, có nhiệt huyết, các em luôn có sự quan tâm lo lắng của gia đình, các em nói được, nghĩ được, hiểu được NHƯNG sao các em chưa làm được. Phải chăng ngày qua ngày, tháng qua tháng và năm qua năm trong các em vẫn là những kiến thức, kỹ năng của ngày hôm qua. Các em đều biết thời gian là một trong những thứ quý giá nhất trên đời vậy mà sao các em lại dể "nó" trôi qua dễ dàng tại quán trá đá, trong quán game, trên facebook và trên giảng đường,... NHƯNG cũng là thời gian mà sao khi các em ra đường thì 30 giây, rồi 15 giây rồi 10 và 1 giây trôi khi các em chờ đèn đỏ thì các em lại thấy quý giá và cần đến thế. Các em đi tới chỗ đèn đỏ thật nhanh để dành cho mình chỗ đứng trước mọi người và đếm từng giây để các em là người đi đầu tiên. Vẫn biết kiến thức là "Đại dương" còn hiểu biết trong mỗi chúng chỉ là "Giọt nước". NHƯNG sao các em không làm cho"Giọt nước" ấy to lên hàng giờ, hàng ngày, hàng tuần. Các em đều biết sau bao nhiêu tháng các em mới gọi được "Bà ơi, Mẹ ơi,...) và lâu hơn thế các em mới đọc được A, B, C... Các em cũng biết rất nhiều người thanh đạt họ đều đã trải qua những tháng ngày khó khăn, vất vả, nỗ lực cố gắng hàng giờ, hàng ngày đi tìm kiếm kiến thức, thậm chí là đi làm cả ngày chỉ đổi lấy 1 chiếc bánh mỳ, đi giúp việc cả ngày trong khi bạn bè đi chơi,... NHƯNG họ tin và họ hiểu rằng "muốn hơn người thì phải khổ hơn người" vậy các em đã khổ hơn ai chưa? cố gắng hơn ai chưa? nỗ lực hơn ai chưa? câu trả lời là "chưa" vậy thì thành công, thành danh làm sao được các em! Các em hãy cố lên, cố gắng như những ngày các em ôn thi đại học, cần thời gian như lúc các em đứng ở đèn đỏ và giảm bớt suy nghĩ tiêu cực đi mà hãy nghĩ về gia đình và những người thân yêu đang đặt niềm tin và hy vọng vào các em kia. Đừng buồn nữa hãy vui lên vì các em hơn những người buồn ở nụ cười mà và đừng thất vọng nữa vì chúng ta hơn những người thất vọng ở niềm tin. Đừng ham chơi nữa vì ta hơn họ ở sự chăm chỉ, thất bại ư? chuyện nhỏ vì không có thất bại thì thành công rất khó được sinh ra. Đừng có đi chậm vì chúng ta sẽ là người tới sau. Đừng có hận thù nữa vì trong mỗi chúng ta đều là CON - NGƯỜI. Hãy giảm bớt sự nóng giận đi vì đa số hành động sinh ra trong lúc nóng giận đều sai lầm. Đừng có nặng nề về quá khứ vì chúng ta đang đi về phía trước chứ không đi giật lùi" và đừng có chán "cái cuộc đời này" vì chúng ta chỉ có một lần được sinh và bằng ấy lần mất đi mà thôi. "Cố gắng" thôi chưa đủ mà phải "Cố gắng liên tục", chẳng ai bước một bước chân mà tới được đỉnh núi đâu mà phải cố gắng bước từng bước một....
.....................
CHÚC CÁC EM SỨC KHỎE, CỐ GẮNG LIÊN TỤC, ĐAM MÊ, SUY NGHĨ TÍCH CỰC VÀ NIỀM TIN.
(...) NIỀM TIN LUÔN ĐẶT VÀO CÁC EM.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét