RainBow

Chào mừng các bạn đã ghé thăm blog của mình. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ và hạnh phúc

RainBow

Chào mừng các bạn đã ghé thăm blog của mình. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ và hạnh phúc

RainBow

Chào mừng các bạn đã ghé thăm blog của mình. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ và hạnh phúc

RainBow

Chào mừng các bạn đã ghé thăm blog của mình. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ và hạnh phúc

RainBow

Chào mừng các bạn đã ghé thăm blog của mình. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ và hạnh phúc


Thứ Tư, 30 tháng 5, 2012

Cho tôi 1 tấm vé tàu siêu tốc ra khỏi trường xây dựng





Tôi không trách thầy, cũng không trách xã hội hay trách bất kì ai cả, kể cả bản thân mình. Phải khẳng định rằng tôi không bao giờ hối hận khi vào trường xây dựng. Xét cho cùng, trường xây dựng cũng chỉ là 1 bến đỗ trên chuyến tàu cuộc đời tôi mà thôi...Đôi lúc, tôi có hơi chạnh lòng...những ký ức và giấc mơ ngày xưa – những hồn nhiên ngày đầu quãng đời sinh viên – vô tình tôi đã đánh rơi đâu đó trên chuyến tàu vội chiều qua...



Ngày xưa, đọc ké báo của bố, xem qua phim ảnh, thấy cuộc sống sinh viên sao buồn cười quá. Khổ sở, bần cùng, loay hoay mỗi mấy chuyện ăn - ở - sinh hoạt. Nào là gội đầu bằng xà phòng giặt, ăn 1 thìa cơm – nửa hột lạc, đến khi ngủ cũng phải ôm khư khư cái cặp...Kham khổ, vất vả...Nhưng phảng phất trong đó là những gam màu tím ngây thơ của tình yêu. Trong sáng và thanh khiết. Nghèo nàn về vật chất nhưng chan chứa tinh thần. Ôi sinh viên - Tôi cười đến đau cả ruột, nhưng trong lòng lại thầm khao khát được là 1 trong số những câu chuyện ngớ ngẩn hài hước đó...gửi gắm ước mơ trên những chuyến tàu gắn tên biển trường Đại Học...

Đến khi đỗ bến đại học, tôi mới biết sinh viên không chỉ có mỗi ăn - ở - chơi – yêu đương. Họ còn phải học nữa. Hình như phim ảnh không nhắc đến khoản này thì phải. Hoặc có khi phim thời xưa khác, còn phim thời nay thì...tôi cũng không rõ lắm vì mấy tuổi đời sinh viên rồi có biết xem phim là gì đâu?



Sinh viên là tương lai của đất nước! Nhiệm vụ của sinh viên là học tập để xây dựng đất nước!



Là 1 sinh viên trường Xây Dựng lại càng gần với cái “nghĩa đen” của câu khẩu hiệu trên.



Đúng rồi, để xây dựng đất nước, 1 kỹ sư xây dựng ko chỉ cần có dao xây, gạch vữa...Họ cần phải được trang bị cả 1 hệ thống tư tưởng Mác – Lê Nin cùng với những kiến thức cao siêu về pháp luật hay nghệ thuật quốc phòng. Tất nhiên, những khối lượng kiến thức này ngốn 1 số đơn vị ram chẳng đáng gì so với đống bê tông – cốt thép.

Hôm trước vừa vô tình đọc 1 trang nhật ký của người bạn, anh ấy có kể lại những tâm sự chân thật khi...thầy thông đồ án:

“...nét mặt thầy đăm chiêu hằn lên lớp da đồi mồi. Nhìn thầy thật hiền. Chắc thầy năm nay cũng chạc tuổi bố tôi. Những sợi tóc bạc bết mồ hôi, thỉnh thoảng nhỏ vài giọt lên trang vở của tôi, dường như thầy đang suy nghĩ lung lắm. Thế rồi tôi thấy thầy cười – nụ cười như mùa hè tỏa nắng – rồi thầy hỏi: “Sao mặt bằng dầm 4 nhịp mà mặt cắt lại có 3 nhịp hở em?” – Tôi ngạc nhiên đáp: “Ơ! Thưa thầy em cũng ko để ý, em chép đúng như trên bảng mà?” – Thầy lạnh lùng: “Thấy sai mà cũng chép à?” – Tôi ú ớ...rồi thầy chẳng để tôi kịp ú ớ thêm câu nào nữa, thầy lặng lẽ vo tờ đồ án của tôi, trên đó có 1 chữ ký...chữ ký của thầy...cái chữ ký của lần thông trước mà tôi đã đánh đổi bằng 5 đêm thức trắng...Rồi chữ ký biến mất sau nếp gấp giấy...Thầy vẫn tiếp tục vo...mắt tôi cứ hút theo cái chuyển động nhẹ nhàng của thầy...vo tròn...quay tròn...đến khi nó chỉ còn bé bằng trái bóng bàn thì thầy búng nó ra ngoài cửa sổ...''

Tôi đến thăm người bạn vào tối hôm đó. Tôi mang trả anh tập đồ án – cái tập đồ án mà thầy chẳng kịp xem lấy 1 trang, chỉ kịp xé...Hiện anh đang trong tình trạng sức khỏe yếu và bị khủng hoảng tinh thần nặng nề. Anh ngồi 1 góc trên giường và lẩm bẩm 1 vài câu khó hiểu: “...mặt bằng...dầm 3 nhịp...cốt chịu lực...mô men...”. Tôi chợt thấy chạnh lòng. Có lẽ lúc này, anh không cần có người yêu bên cạnh, để chia sẻ, để tâm sự...như những kịch bản phim vẫn thường diễn. Lúc này anh cần 1 chai rượu và 1 vài người bạn...thế là đủ, cho 1 tấm vé tốc hành...

Tôi không rõ giá cả vé tàu bên trường bạn như thế nào, có bị ảnh hưởng bởi giá xăng hay ko...tôi không quan tâm lắm. Bởi vì, bên trường tôi, tấm vé đó là vô giá...Người ta nói: “cái gì không mua được bằng tiền, thì có thể mua được bằng rất nhiều tiền”. Đúng, ko sai. Nhưng khổ nỗi cái chân lý này ko áp dụng được với những kẻ rất rất nhiều tiền. Các thầy hầu hết đều có công ty riêng, ôtô riêng và tiền thì ko thiếu...vậy thì cái “rất nhiều tiền” của đám sinh viên (vài trăm hay 1 triệu) chẳng thể mua nổi cái thú vui “hành lạc” sinh viên của thầy (thỉnh thoảng, tôi có gọi là “chăn dân”). Thầy thích ngắm các em chân tay run lẩy bẩy, mặt cắt ko còn 1 giọt máu khi thầy bảo vệ đồ án vì ngày xưa thầy cũng thế...Thầy ngứa mắt khi nhìn quyển vở ghi cẩu thả, hình vẽ nguệch ngoạc vì ngày xưa thầy không thế...Cho dù thế hệ thầy cách chúng em gần nửa thế kỷ...khoảng cách cũng xa xôi như giấc mơ trên những chuyến tàu...

Tôi không trách thầy, cũng không trách xã hội hay trách bất kì ai cả, kể cả bản thân mình. Phải khẳng định rằng tôi không bao giờ hối hận khi vào trường xây dựng. Xét cho cùng, trường xây dựng cũng chỉ là 1 bến đỗ trên chuyến tàu cuộc đời tôi mà thôi...Đôi lúc, tôi có hơi chạnh lòng...những ký ức và giấc mơ ngày xưa – những hồn nhiên ngày đầu quãng đời sinh viên – vô tình tôi đã đánh rơi đâu đó trên chuyến tàu vội chiều qua...

Vậy đó, những chuyến tàu cũng như những câu chuyện sinh viên hồn nhiên trong sáng...chỉ có trên truyền hình mà thôi...Hoặc giả dụ có, thì nó chỉ phảng phất ở 1 vài góc nào đó...những góc sáng hiếm hoi không có chỗ của những thằng thích làm kỹ sư xây dựng (ngành xây dựng, bao gồm cả sinh viên XD thường xuyên hoạt động về đêm)...Nhưng dù ko có ánh sáng thì những người kỹ sư vẫn phải bước tiếp trên con đường trải bê tông cốt thép (những bạn trường khác thì trải hoa hồng hoặc ngoại tệ chẳng hạn). Vì tương lai đang ở trước mặt, phải chiến đấu...SẼ PHẢI RA TRƯỜNG CHO DÙ PHẢI ĐI BỘ.



Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2012

7 kỳ quan thế giới của riêng anh ( hay!)

7 kỳ quan thế giới của riêng anh ( hay!)
Khi anh đọc thấy người ta rầm rộ bầu chọn bảy kỳ quan của thế giới, mỗi người chọn cho mình một kỳ quan riêng. Anh cũng vậy nhưng với anh, kỳ quan mà anh lựa chọn rất đặt biệt và không gì sánh được. Đó là:



1. Giọt nước mắt của em khi em khóc
Anh thật sự xúc động khi thấy những giọt nước mắt lăn trên đôi má em. Không có công trình kiến trúc, khung cảnh thiên nhiên nào có thể làm anh xúc động đến vậy. 
Mỗi khi em khóc, trái tim anh như cũng rơi lệ. Anh đau lòng vì chính mình đã khiến em phải khóc. Nước mắt em rất quý giá, vì vậy em đừng khóc vì những vấp ngã trong đời, đừng khóc khi thấy sự dối trá của những kẻ không biết trân trọng tình cảm. Anh muốn nhìn những giọt nước mắt hạnh phúc của em khi em đón nhận tình yêu từ cuộc sống và từ những niềm hạnh phúc.
Cảm ơn những giọt nước mắt ấy vì chúng giúp anh nhận ra điều gì là đúng, là sai, nhận ra em thật sự quan trọng thế nào.

2. Khuôn mặt rạng rỡ của em mỗi khi em cười
Điều anh muốn nhìn nhất không phải là cảnh hoàng hôn xuống, hay cảnh mặt trời mọc mà chính là ánh mắt long lanh của em, khuôn mặt rạng rỡ của em mỗi khi em cười.
Anh từng nhiều lần thấy cảnh mặt trời mọc lên trên biển, từng nhìn thấy hoàng hôn khuất sau chân núi, nó rất đẹp. Anh đã có lần nghĩ cảnh tượng này đẹp nhất trong những gì mình thấy. Đến khi anh bắt gặp ánh mắt của em cười, anh mới biết với anh nó đẹp hơn tất thảy. Em hãy luôn cười em nhé. Đây là kỳ quan rất đặc biệt đấy.

3. Khi em nằm ngủ
Bình yên lắm mỗi khi được thấy em nằm ngủ. Khi đối diện với cuộc sống là những tiếng còi xe, tiếng người qua lại, sự ồn ào... được nhìn thấy em ngủ làm mọi thứ dường như tan biến. Không còn ồn ào. Chỉ em nằm đó với không gian lặng lẽ và bình yên.

4. Khi em hờn dỗi
Mỗi khi em hờn dỗi, khoé mắt em, ánh mắt em làm cho anh thật sự bối rối. Em đã cho anh thấy mình cần có em bao nhiêu và không thể thiếu vắng em được trong cuộc sống này. Cảm ơn vì những điều em mang lại. Anh sẽ cố gắng để đến một ngày em thật sự tự hào về anh về người mà em yêu.

5. Khi em ôm chặt tay anh
Khi em ôm chặt tay anh, ngả đầu trên vai anh, giây phút đó em đã mang đến cho anh một nguồn sức mạnh, một niềm tin, khát vọng về một tương lai có anh và em.
Em không nhỏ bé khi ôm chặt tay anh, chính em là bước nối dài của anh, là tương lai mà anh muốn, anh muốn được bên em, được gần em.

6. Khi em ngả đầu trên ngực anh
Em làm cho anh thấy mình thật mạnh mẽ. Và anh muốn trưởng thành hơn mỗi ngày để làm chỗ dựa vững chắc cho em. Nó cũng là nguồn lực động viên anh làm được những điều mà anh từng nghĩ là không thể.
Mỗi khi em nằm trên ngực anh, anh bỗng thấy mình thật giá trị biết bao. Em như một cô gái nhỏ bé cần sự che chở của anh. Điều đó làm cho anh muốn mình hoàn thiện hơn nữa để là người đàn ông đích thực em cần.
Hình ảnh em ngả đầu trên ngực anh là một trong những hình ảnh không gì có thể sánh được. Người ta có thể tạo ra được nhiều thứ nhưng không ai có thể tạo ra sự kỳ diệu này, một kỳ quan kỳ diệu và tuyệt đẹp cho riêng anh.

7. Khi em ngượng ngập, e ấp
Như là ánh nắng ban mai, như hạt sương ban sớm, em thật đẹp mỗi khi ngượng ngùng. Không gian dường như dừng lại, mọi thứ đều nở hoa và em của anh thật đáng yêu.
Đôi khi những gì đẹp đẽ lại là những gì mắt thường không thể thấy, chỉ có thể cảm nhận từ trái tim.
Trong ý nghĩa của thần học, con số 7 là con số trọn vẹn. Bởi thế mà người ta chọn 7 kỳ quan cho thế giới chứ không phải là 8 hay là 6. Và những gì người ta chọn những gì đẹp đẽ nhất. Cũng vậy với anh, em là cả thế giới của anh, tất cả những gì anh muốn sống, thế giới của anh là chính em.
Em là một người đặt biệt không gì có thể sánh bằng cho riêng anh cho chính mình em, chỉ cần có em là anh đã có cả thế giới cho riêng mình. Mặc cho người ta nói thế nào đi nữa với thế giới của riêng họ, em là kỳ quan tuyệt đẹp nhất của anh, anh có thể đánh đổi mọi thứ, làm mọi thứ để cho chính em là cho thế giới của anh.

Hãy vững lòng em nhé, anh sẽ chăm sóc bảo vệ và gìn giữ để những gì mà em có, anh có... nó luôn là vẻ đẹp ban đầu không thể phai mờ.