RainBow

Chào mừng các bạn đã ghé thăm blog của mình. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ và hạnh phúc

RainBow

Chào mừng các bạn đã ghé thăm blog của mình. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ và hạnh phúc

RainBow

Chào mừng các bạn đã ghé thăm blog của mình. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ và hạnh phúc

RainBow

Chào mừng các bạn đã ghé thăm blog của mình. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ và hạnh phúc

RainBow

Chào mừng các bạn đã ghé thăm blog của mình. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ và hạnh phúc


Thứ Năm, 29 tháng 12, 2011

Cầu vồng









Mưa đến là khi Nắng đã tắt... Một người ra đi để một người xuất hiện.
Nắng hồn nhiên, vui tươi... còn Mưa tuy lạnh lùng mà yếu đuối..
Nắng yêu Mưa, nhưng không cách nào đến được. Làm sao có Mưa khi trời còn Nắng???
Đôi khi người ta vẫn thấy mưa nắng, nhưng mưa nắng ấy không kéo dài lâu... cũng giống như sự kết hợp của Mưa và Nắng... không thể...
Khi Mưa đến và sắp sửa ra đi, Nắng vội vàng chạy theo để níu giữ Mưa... tuy không thể đạt được hoàn hảo điều ước muốn, Nắng vẫn cảm thấy hạnh  phúc... Hạnh phúc ấy là cầu vồng 7 màu tuyệt đẹp!!!
Dù biết Nắng và Mưa mãi mãi không đến được với nhau, nhưng trong lòng Nắng vẫn luôn quan tâm, chăm sóc, để ý đến Mưa... Nắng chỉ biết cho mà không đòi hỏi nhận lại. Một tình yêu không vụ lợi! Một tình yêu thật sự!
Đôi khi Nắng cũng suy nghĩ, một tình yêu chỉ có một phía, liệu có là hạnh phúc, có là yêu thật không?
Mỗi khi Mưa vui cười tí tách thì Nắng lung linh, lấp lánh như mảnh vỡ thủy tinh...
Mỗi khi Mưa buồn, than khóc, Nắng cũng nhạt bớt màu... Bầu trời không thấy Nắng rực rỡ...
Anh Gió hỏi "Sao Nắng không quyết tâm giành lấy Mưa?".
Nắng không có can đảm.
Và biết rõ không thể có được Mưa. Nắng không thể nói ra câu "Mưa đừng đi! Hãy ở lại. Vì Nắng!..."
Nắng và Mưa cứ chơi trò ú tim... mãi mãi không có được nhau...
Đã lâu lắm rồi, Mưa không còn gặp Nắng
cầu vồng không còn xuất hiện
và Hạnh phúc cũng không còn hiện diện
Nắng ra đi và Mưa cứ mãi chờ đợi
1 hình bóng không thuộc về mình
1 tình yêu không thể có được
1 ngày Nắng quay về bên Mưa ..
Mưa và Nắng đã từng ở bên nhau - hạnh phúc ấy là cầu vồng xuất hiện. Khi nó đến tạo ra 1 cầu vồng đẹp lung linh và kỳ diệu như 1 phép màu. Và cũng như tình yêu, cầu vồng chỉ xuất hiện 1 cách ngắn ngủi. Vội đến rồi vội đi, để lại phía sau những vệt màu, những dấu vết mờ hằn trên bầu trời.
Khi Nắng ra đi, Mưa đã khóc rất nhiều. Những hạt mưa rơi xuống mang theo bao nhiêu buồn phiền của Mưa. Có lẽ vì Mưa cũng như Con người vậy, nên khi buồn và khóc người ta thường hay muốn gặp Mưa. Mưa và Con người, nước mắt của Mưa và Con người - những thứ ấy dường như hoà tan làm một. Dường như họ là bạn của nhau .. an ủi và che chở cho nhau ..
Nắng ra đi, có vẻ như rất hạnh phúc. Nắng dường như đang sống rất tốt. Hàng ngày, những giọt nắng lấp lánh trên mọi nơi, trên những chiếc lá, những vòm cây, mái nhà .. Nắng vui vẻ, tung tăng, nhảy nhót, mà không biết rằng..trước đó đã từng có 1 cơn mưa rất lớn ..
....
Nắng và Mưa chẳng biết có khi nào gặp lại. Và khi gặp lại, liệu Nắng có phải là Nắng của ngày xưa, và Mưa có còn là Mưa khi Mưa và Nắng yêu nhau.. Chỉ biết rằng khi Nắng và Mưa bên nhau - dù trong 1 khoảnh khắc rất ít ỏi, luôn có 1 cầu vồng xuất hiện - cầu vồng hạnh phúc ..










Thứ Năm, 22 tháng 12, 2011

Lấy chồng kỹ sư xây dựng?












Tình cảm của con trai xây dựng là vô bờ bến , mênh mông 1
Con trai xây dựng chứa trong tim.

Khát khao và những điều bỏng cháy!
Nếu em muốn biết anh sẽ cho em thấy.
Tình yêu ngọt ngào trong những nỗi đam mê.

Con trai xây dựng hay phải khắp bốn phương.
Nhà là chỗ gửi trái tim nơi ấy.
Màu áo bạc bọc màu da rám cháy.
Tiếng đàn rung lay động trái tim người.

Em vẫn nói con trai xây dựng đa tình.
Anh không dấu có lẽ là như thế...
Những cái đẹp được ban bởi tạo hoá!
Phải biết yêu và trân trọng phải không em?

Nhưng tình yêu đó không phải tình yêu đôi lứa.
Vì tim anh mong chung nhịp cùng tim em?
Nhìn người tay nắm lòng anh xao xuyến..
Thấy tay anh có hơi ấm tay em!

Anh mơ về em trên những nẻo bình yên...
Những con đường xây lên màu xanh mới.
Những ngôi nhà bao trái tim nồng ấm.
Nước thành dòng để đồng lúa tốt tươi.



Thơ dí dỏm về ngành xây dựng Cầu đường






Thơ dí dỏm về ngành xây dựng Cầu đường

Em bảo:

Xây Dựng anh lạnh lẽo khô khan
Suốt cuộc đời chỉ bê tông sắt thép
Em bảo nghề Xây Dựng anh khắc nghiệt
Suốt tháng năm phải sống xa nhà
Em bảo anh Xây Dựng chỉ ba hoa
Gặp con gái là buông lời ong bướm
Đã bao lần hẹn em anh đến muộn
Để mình em lặng lẽ khóc thầm
Em bảo anh Xây Dựng chỉ say mềm
Gặp bạn bè là kéo nhau đi nhậu
Valentine trước em 1 mình vì anh say rượu
Chẳng hoa hồng quên mùng 8 tháng 3
Em ạ:
Xây Dựng anh năm tháng sống xa nhà
Sống với công trường đầy bão giông mưa nắng
Tình yêu em thiết tha thầm lặng
Giúp anh vững vàng trước bão giông
Chẳng mảy may trước gió lạnh mùa đông
và cho anh thêm bao nghị lực sống
valentine trước anh cài hoa trước cổng
Sau nửa đêm em đã ngủ rồi
Tám tháng ba anh ấp úng ngỏ lời
Em lại khóc và trách anh đến muộn
Dù anh có buông lời ong bướm
Nhưng trong tim anh chỉ có hình bóng em
Dù Xây Dựng anh có những lúc say mềm
Anh vẫn nghĩ về em trước nhất
Dù cuộc sống có muôn lời đường mật
Anh chỉ thèm vị đắng của tình em



TÌNH CA XÂY DỰNG



TÌNH CA XÂY DỰNG

*****

Anh nghĩ về em như 1 công trình 
Một hố móng chẳng thể nào rút ruột 
Em là cột trụ to đi trước 
Còn anh là dầm dọc chạy theo sau


Và khi nào ta nắm tay nhau 
Là giao tuyến cuộc đời trên mặt đứng 
Là cốt liệu cho tình yêu kết dính 
Suốt đời này ta chịu lực cùng nhau.



Em là điều bí ẩn dưới tầng sâu 
Mà địa chất công trình ko cho anh biết đc 
Ai phân chất thành phần hoá học 
Trái tim em gồm những vật liệu gì?



Mà khi anh gia tải bất kỳ 
Em biến dạng quá nhìu ko cho phép 
Em khó hiểu như là cơ học đất 
Mà vững bền như kết cấu ko gian



Anh và em liên kết bởi 1 ngàm 
Sơ đồ tính thay bằng 3 phản lực 
Ứng suất tiếp sinh ra từ mặt cắt 
Để vững bền phải đặt cốt xiên.



Em khó khăn như đồ án đàu tiên 
Lý thuyết đàn hồi anh ko sao tính nổi 
Còn kết cấu công trình thì em hỡi, 
Khó hơn nhiều kết cấu bê tông.



Khi nhìn xa em có biết ko? 
Em như 1 xilo bằng thép, 
Một Nupon bán cầu rất đẹp 
Một mái vòm yên ngựa có dây treo



Em đi rồi anh mãi trông theo, 
Một cần cẩu tự hành bánh xích 
Em quay lại nhìn anh cười tinh nghịch 
Một ngôi nhà tiền sảnh có ôvăng



Anh và em đi dưới những đêm trăng, 
Em huyền ảo như là công trình nước 
Những đường ống ko thể nào thấy đc 
Suốt cuộc đời ta biết tìm đâu?



Mà khi anh khảo sát dưới tầng sâu 
Tìm độ lún S cho tình cảm 
Thì em ơi bây giờ em có dám 
Gắn với đời anh bằng liên kết hàn ko?



Chẳng bằng lòng thì liên kết bulông 
Nội lực lớn nhưng giản đơn tính toán 
Thanh tựa đầu dàn ta làm bằng thép cán 
Để cho mình gần gũi nhau hơn.



Khi mùa đông lạnh giá những tâm hồn 
Em hãy là một công trình cấp nhiệt 
Qua tháng năm nào em có biết 
Em mãi là dòng điện hình sin



Trong tình yêu để có được lòng tin 
Tiến độ thi công anh luôn giữ đúng 
Bóc tiên lượng không bao giờ lúng túng 
Và giá thành dự toán tính không sai.



Em chớ ngồi tình tự với ai 
Anh mộc mạc vì anh là gỗ 
Thời đại bê tông chưa thể bỏ 
Kết cấu đời em phải là gỗ em ơi.



Em biết ko khi tính chuyện xa xôi 
Anh nghĩ về em như loại nhà trên cột 
Nhà tắm lớn có điaphorắc 
Và những vòm vỏ mỏng không gian.



Em đừng lo nếu chịu lực xô ngang 
Anh sẽ đến bên em làm gối tựa 
Dù tải trọng Maximum chăng nữa 
Không thể nào phá hoại được đâu em.



Trên mặt bằng có 1 cao trình đen, 
Em biết ko dáng hình em đấy 
Anh yêu em, anh yêu nghề biết mấy 
Suốt cuộc đời anh mãi vẫn còn yêu.

Em yêu anh chàng trai xây dựng


Em đã trót yêu anh ...chàng trai xây dựng 

Như giữa lưng chừng giàn dáo chênh vênh 

Dù đôi lúc có bấp bênh chao đảo 

Vẫn tự hào nâng bước công trình cao 


Em trót yêu anh dẫu biết rằng khó khăn vì xa cách 

Nhưng thật lòng em đã trót yêu anh 

Người ta bảo: Đời xây dựng toàn Bê tông cốt thép 

Nhưng bên người toàn mật ngọt lời hoa 


Ai đã mang cả thế giới đi qua 

Để dựng nên những tầm cao mới 

Trước sự chênh vênh của đời xuôi ngược 

Chính là anh - Đời Xây dựng của đời em!! 


Ai đã xây nên những cái nhìn cao ngất 

Còn với em là mật ngọt -nối con tim 

Anh đã tìm những nhành hoa đẹp nhất 

Giữa cuộc đời sóng gió bão tràn tuôn 



Em đã trót yêu anh dẫu biết rằng anh- Chàng trai xây dựng 

Đứng lưng chừng như bong bóng cuộc đời em 

Có đôi lúc xem tình em như trò con nít 

Nhưng một tấm lòng son chẳng thể có 2 tim 




Em đã tìm anh giữa vô danh đời tuôn chảy 

Với tháng ngày hóa đá -đợi -tìm anh 

Và con tim vẫn im lìm thương nhớ 

Đợi chờ người như mong ngóng một tầm cao 



Đã bao jờ anh hỏi tại sao 

Đời lại có những con tim khờ dại 

Vốn không phải là chênh vênh dễ dãi 

Tại cuộc đời dài mà em chỉ có anh thôi!! 



Em đã biết yêu anh là xa cách 

Là cuộc đời đang thử thách tình em 

Nhưng anh ơi!!Cuộc đời em là chờ đợi 

Là rối bời năm tháng vẫn thủy chung 




Dẫu biết rằng xa cách nhau là đương đầu cùng sóng gió 

Nhưng trọn cuộc tình em đã lỡ yêu anh 

Dù có mong manh ,chông chênh như dàn giáo 

Với tầm cao- em vẫn tự hào -Đã Yêu Anh

Trai xây dựng




Đời Xây Dựng đâu chỉ vôi với vữa

Lấy bức tường làm điểm tựa tình yêu
Dẫu thời gian có phủ bụi xanh rêu
Vẫn mỉm cười: Hoa tình yêu đấy chứ!


Đời Xây Dựng đâu chỉ quẩn quanh theo con chữ
Thả hồn mình theo gió nhẹ chơi vơi
Hòa lòng mình với dữ dội biển khơi
Tắm bóng mình dưới bóng chiều lặng lẽ

Đời Xây Dựng nhịp căng đầy sức trẻ
Hướng tới tương lai uống nước cội nguồn
Vững bước đi như vũ bão trào tuôn
Dẫu gian khó vẫn luôn cười vui vẻ

Trai Xây Dựng khi đã yêu em nhé
Vững một lòng như cốt thép bê tông
Bởi trong tim có một đóa hồng
Dẫu băng giá vẫn ấm nồng hơi lửa

Trai Xây Dựng xin em đừng có hứa
Đời xây dựng là gian khổ phiêu diêu
Đem sầu nhớ tặng cho cả người yêu
Nắng mưa trưa hè vẫn đều nhịp bước

Nếu yêu anh và cùng anh sánh bước
Thì xin em hãy suy nghĩ trước sau
Với anh đây chẳng dám hứa gì đâu
Bởi vì anh...chàng trai Xây Dựng.

BỞi VÌ Anh LÀ KỸ SƯ XÂy DỰng !!!


Anh sẽ là kĩ sư xây dựng
Là cuộc đời gắn liền với xi măng
Và cốt thép bê tông đêm dài vắng lặng
Có nghĩa là vắng mặt quanh năm
Mùng 8 tháng 3 không vui cùng em được
20 tháng 10 em sẽ buồn hơn trước
14 tháng 2 sẽ mình em lẻ bước
Bởi vì anh đang theo bước công trình
Ngày sinh nhật em sẽ phải 1 mình
Với ngọn nến lẻ loi co độc
Bánh ga tô sẽ không còn vị ngọt
Và hoa hồng sẽ chẳng thể trao tay

Nếu yêu anh em sẽ có những ngày
Phải một mình đợi chờ trong hy vọng
Thứ 7 cuối tuần ngập ngừng đứng ngóng
Dù biết rằng anh sẽ chẳng về đâu
một mình em sẽ phải đương đâu
Với những khó khăn vùi mình trong cuộc sống
Phải khóc thầm những đêm ác mộng
Bởi vì anh đang theo bước công trình
Rồi em sẽ hoảng hốt giật mình
Nghe tin báo công trình anh gặp lũ
Em sẽ có những đêm không ngủ
Nếu nhớ anh tóc em sẽ bạc nhanh
Và những nếp nhăn tren trán em sẽ có
Em sẽ phải 1 mình nuôi con nhỏ
Chăm bố mẹ già những lúc nắng mưa
Phải làm ngơ trước nhưng gã trêu đùa
Đế giữ trọn tấm lòng chung thuỷ
Anh ước gì đó chỉ là mơ nhỉ
Bởi vì anh chẳng muốn để em buồn
Thông cảm cho anh lúc phải vắng nhà luôn
Bởi vì anh là kĩ sư xây dựng.

Thơ tình yêu trai xây dựng



Nghĩ về em như một phương trình


Một hằng số không thể nào hiểu được

Em là một đường cong không định trước
Mà anh là tiệm cận theo sau
Nhớ khi nào ta nắm tay nhau
Là giao tuyến cuộc đời biên mặt chính
Là cốt liệu cho tình yêu kết dính
Suốt cuộc đời ta chịu lực cùng nhau
Em là bí mật dưới tầng sâu
Mà địa chất công trình anh không biết được
Ai phân tích được thành phần hoá học
Mà khi anh đặt tải trọng bất kỳ
Em biến dạng quá nhiều không cho phép
Em khó hiểu như bài cơ học đất
Mà vững vàng như kết cấu không gian
Anh với em liên kết bởi mối hàn
Ứng lực chính sinh ra từ mặt cắt
Để vững vàng ta phải đặt cốt xiên
Em khó hiểu như đồ án đầu tiên
Mà lý thuyết đàn hồi anh không tính được
Mà bài toán đàn hồi thì em biết
Khó hơn nhiều với kết cấu bêtông
Khi nhìn em, em có biết không
Em như một sênô bằng thép
Một panmel chữ U tuyệt đẹp
Một mái vòm yên ngựa có dây treo
Em đi rồi anh vẫn đứng trông theo
Một cần cẩu tự hành bánh xích
Em huyền ảo như công trình dưới nước
Những đường cong(ống) không thể nào thiếu được
Suốt cuộc đời anh biết tìm đâu
Và khi anh lặn lội dưới tầng sâu
Tìm độ lớn cho delta tình cảm
Thì em hỡi bây giờ em có dám
Gắn với đời bằng liên kết hàn không
Nếu em bằng lòng thì liên kết bulông
Nội lực lớn nhưng giản đơn tính toán
Nào em biết rằng qua năm tháng
Em vẫn là dòng điện hình sin
Với tình yêu cần phải có niềm tin
Tiến độ thi công em luôn giữ vững
Quĩ tiền lương em chẳng hề nao núng
Vào giá thành đưa tính toán không sai
Em đang ngồi tình tự với ai
Anh mộc mạc bởi vì anh là gỗ
Thời đại thép bêtông không thể bỏ
Kết cấu công trình vẫn cần gỗ em ơi!

Thứ Ba, 13 tháng 12, 2011

AOE: Thái Bình vs Nghệ An đẳng cấp lên tiếng

AOE: Thái Bình vs Nghệ An đẳng cấp lên tiếng

Thứ Hai, ngày 14/11/2011, 07:00
Sự kiện: Đế chế Việt
Một trong hai cái nôi của làng AOE Việt là Thái Bình và Nghệ An vừa có dịp chạm trán khá thú vị.
Miên nó chỉ nở rộ vào cuối 2010 đến nay. Cùng với team Hà Nội, team Thái Bình cũng được xếp vào hàng ngũ có nền AoE mạnh nhất hiện nay, họ đã không ít lần đọ sức với nhau và kết quả cho thấy sự cân bằng đáng ngạc nhiên. Dưới sự dẫn dắt của vua đánh team Tiểu Bạch Long, Thái Bình luôn cống hiến cho khán giả những trận đấu hấp dẫn đến nghẹt thở, nhiều khi tưởng chừng như họ đã cầm chắc thất bại nhưng kết quả chính đối phương mới là kẻ phải ôm hận.
AOE: Thái Bình vs Nghệ An đẳng cấp lên tiếng, Công nghệ thông tin, Thai Binh vs Nghe An, AOE, AOE Viet, de che Viet, de che, Tieu Bach Long,
Nghệ An cũng sở hữu một team AoE khá chất lượng, đặc biệt là sự góp mặt của Bắn Chim – gamethủ hiện đang đạt phong độ cực cao. Thế nhưng, nếu đem so sánh với Thái Bình vào thời điểm hiện tại thì Nghệ An vẫn bị đánh giá thấp hơn. Và kết quả cuối cùng đã cho thấy sức mạnh hủy diệt mà quê hương "chị hai 5 tấn" đang sở hữu.
Sở hữu trong đội hình những tay chém lăn xả, cùng lối đánh nhiệt huyết và cực kỳ khoa học như Việt BM, Chi Chi, đặc biệt dưới sự dẫn dắt trong lối chơi của người đội trưởng Tiểu Bạch Long đã giúp cho team Thái Bình thực sự trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết.
Một trong những nạn nhân mới đây nhất của team Thái Bình không ai khác chính là team Nghệ An sau khi đã để thua với tổng tỷ số 1-9 trong một trận giao hữu gần đây.
Mời các bạn cùng theo dõi trận giao hữu giữa Thái Bình vs Nghệ An

Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2011

Chuyện tình yêu của trai xây dựng

Chuyện tình yêu của một cô gái và chàng trai




Em thích anh!
- Biết
- Thế anh có thích em không ???
- Không rõ
- Mình chơi một trò chơi nhé!
- Trò gì?
- Trò chơi 7 ngày
- Luật chơi thế nào?
- Trong 7 ngày em sẽ là bạn gái của anh và nếu sau 7 ngày anh vẫn không thích em thì coi như em thua.
- Thế thua thì sao?
- Vĩnh viễn biến mất!
*******************
Ngày thứ 1 :
“ Sáng nay anh sang chở em đi học nhé!”
“Tại sao?”
“Vì trò chơi đã bắt đầu.”
“Nửa tiếng nữa sẽ sang.”
“ Tối nay mình đi ăn kem nha!”
“ Tại sao?”
“ Vì trò chơi đã bắt đầu.”
“7h30 a sang”
11pm
“Ngủ ngon…xxx”
“Sao không nhắn lại?”
“Tại sao?”
“ Vì trò chơi đã bắt đầu.”
“Ừh thì ngủ ngon!”
Em : hôm nay bọn mình đã bắt đầu hẹn hò, mặc dù em biết anh không hề hứng thú với những việc ấy hoặc thậm chí là cảm thấy em rất phiền phức nhưng việc anh đồng ý bắt đầu trò chơi “vớ vẩn” này của em thì cũng đã khiến em rất vui rồi.
Anh : chả hiểu tại sao lại tham gia cái trò “ngu ngốc” của con bé ấy. Cũng may là chỉ 7 ngày.
Ngày thứ 2 :
“Em đang đứng trước nhà anh.”
"Làm gì?”
“ Mở cửa rồi sẽ biết.”
- Điên àh? Sáng sớm sang đây làm gì?
- Mang thức ăn sáng cho anh.
- Ai nhờ thế?
- Không ai cả
- Cứ để đấy!
- Anh ăn cho nóng nhé, kẻo nguội lại không ngon.
- Rồi! Thế giờ đi đâu đấy?
- Đi học
- Đi bằng gì?
- Bằng chân
- Đợi đấy, chở đi cho, đúng là phiền phức
- Hì hì….
11pm
“Ngủ ngon….xxx”
“G9”
Em: hôm nay chắc anh bực mình lắm vì em sang phá giấc ngủ của anh. Lúc anh ra mở cửa mà mặt *** cau có kinh khủng. Nhưng hôm nay lại vui hơn hôm qua vì anh đã chủ động chở em đi học và đã reply tin nhắn ngủ ngon của em mà không cần em phải nhắc. Vui!
Anh : con bé ấy “hâm” thật, mà kể ra cũng chu đáo phết. Mà con gái đứa nào chả như đứa nào nhỉ? Àh, mà hôm nay mới phát hiện con bé ấy cười trông cũng xinh xinh
Ngày thứ 3 :
"Em đang đứng trước nhà anh.”
“Ừh”
Mua gì đấy ?
Ăn đi rồi biết.
Đã ăn chưa?
- Ai? Àh….chưa!
- Ăn cùng đi
- Hì hì…
- Đừng cười như thế nữa, trông ngớ ngẩn lắm!
“ Tối nay lại ăn kem nhé!”
“Sao ăn mãi thế?”
“Em thích”
“Ừh, thế thì đi ăn một mình đi, bận rồi!”
“Oh"!
11pm
“Ngủ ngon….xxx”
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”
11:15pm
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”
11:30pm

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”
00:00

- Alo
- Anh có bị làm sao không? Sao em gọi cho anh mãi mà không được? Có làm sao không hả anh? Có…..
- Này, có thôi ngay đi không? Sao lại cứ rối rít cả lên thế hả?
- Vì em lo cho anh

- Điên àh? Có gì mà phải lo, đừng có vớ vẩn như thế nữa, trước giờ chả cần ai lo cả.
- Em xin lỗi!

Em :hôm nay em bị trộn lẫn giữa niềm vui và nỗi buồn. Em vui vì sáng nay anh không còn cảm thấy sự xuất hiện của em là phiền phức nữa và a đã bắt đầu để ý đến em. Dù anh bảo là e cười rất ngớ ngẩn nhưng điều đó còn khiến em vui hơn tất cả mọi lời khen. Đến tối thì anh từ chối đi ăn kem cùng em, hơi buồn một tẹo nhưng điều khiến em buồn nhất chính là những lời nói của anh khi em gọi cho anh. Thật sự em đã rất lo lắng khi gọi mãi cho anh mà chẳng được, em sợ anh gặp phải chuyện gì đấy. Anh chắc không biết rằng khi nghe giọng nói của anh em đã nhẹ nhõm như thế nào nhưng có lẽ điều đó khiến a khó chịu lắm. Ừh, mà có lẽ em phiền phức thật.
Anh : điện thoại hết pin thôi mà sao cứ làm ầm ĩ lên thế nhỉ??? Mà lúc nãy….hình như….con bé khóc thì phải….mình làm con bé ấy khóc àh ??? Mà mình đã làm gì cho con bé ấy khóc thế nhỉ ???Nếu như lúc nãy chỉ cần bảo với nó là điện thoại hết pin thì nó đã không khóc thế kia.
Ngày thứ 4 :
“Em đang đứng trước nhà anh.”
- Vào đi!
- Anh ăn đi!
- Ừh!
- Chở đi học nhé!
- Hôm nay em muốn thả bộ đến trường.
“Có muốn ăn kem không?”
“ Không anh ạh, hôm nay em mệt và không muốn ra khỏi nhà”
“Ừh”
11pm
“Ngủ ngon….xxx”
“Ừh, em cũng ngủ ngon nhé!”
Em :hôm nay em thoáng thấy trong người có chút mệt mỏi. Không phải em ốm mà là cảm giác mệt mỏi của con tim. Tối qua em đã buồn và khóc rất nhiều và sáng nay,khi gặp anh em cũng chẳng biết nên cư xử thế nào. Em ngốc anh nhỉ, chúng ta chỉ đang chơi một trò chơi thôi mà đúng không anh? Mà trò chơi thì làm sao lại có nước mắt hả anh ?
Anh mắt cô bé hôm nay hơi đỏ và sưng thì phải. Mà hôm nay cô bé ấy lạ, chẳng ríu rít như mọi ngày mà cứ sao sao ấy. Hình như mình quen với hình ảnh một cô bé hay nói hay cười mất rồi thì phải. Có chút lo rồi đấy!
Ngày thứ 5:
“Sang chở đi ăn sáng rồi đi học nhé!” …..
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau” (19 lần trong suốt một ngày)
“Ngủ ngon em nhé!”…..
Em :cả ngày hôm nay em đã off máy điện thoại, em suy nghĩ mãi về hành động này của mình, vì em chỉ có 7 ngày, 7 ngày để khiến anh thích em nhưng em lại lãng phí một ngày như thế này có đáng không. Và cuối cùng em vẫn làm vì em nghĩ chúng ta cần một dấu “lặng” anh àh. Lặng để đủ dũng cảm đi tiếp hoặc là sẽ bỏ cuộc. Lục lọi lại những tin nhắn trong mấy ngày qua, em chợt phát hiện, mỗi một ngày, tin nhắn ngọt ngào hơn một chút và ngày hôm qua, lần đầu tiên anh gọi em bằng “em” thay cho cách nói chuyện trống không mọi khi. Một nụ cười giữa những giọt nước mắt.
Anh : hôm nay cô bé bị gì thế nhỉ? Cả ngày nay chẳng thấy mặt mũi đâu cả. Hôm qua bảo ốm không biết hôm nay đã đỡ chưa nữa? Sao lại không mở cả máy điện thoại thế kia? Hay là chạy sang nhà cô bé nhỉ? Tự nhiên có một cảm giác là lạ. Ừh, thì lạ, đã quen rồi hình ảnh cô bé với nụ cười rất xinh cùng gòi thức ăn trước nhà mỗi sáng, đã quen với tin nhắn ngủ ngon mỗi đêm…..hình nhừ…..có chút…..nhớ.
Ngày thứ 6 :
“Em đang đứng trước nhà anh.”
- Làm sao thế? Sao cả ngày qua gọi mãi mà chẳng được? Có thế nào cũng phải nói một tiếng chứ hả.
- Hì hì…..
- Sao lại cười ngớ ngẩn thế kia?
- Hôm qua là một ngày “Lặng” anh àh!
- Ngày lặng ???
- Ừh, người ta thường có những ngày “Lặng” như thế khi yêu nhau.
- Để làm gì?
- Để nhận ra sự quan trọng của nhau.
- …..
- Thôi anh ăn sáng đi!
- Ừh, thế hôm nay có lại muốn thả bộ đến trường nữa không?
- Hì hì….
-Đồ ngốc!
- Em ôm anh được không?
- Ờ…..
- Thế anh có cảm nhận được gì không?
- Không rõ….
- Chắc là chưa đủ
- Sao?
- Àh, không sao cả. Hết ngày mai trò chơi sẽ kết thúc.
- Ờ…..
-11pm
“Ngủ ngon anh nhé….xxx”
- “Ừh, em cũng ngủ ngon nhé…x”
Em :hôm nay em đã cảm nhận được rằng tình cảm anh dành cho em đang thay đổi, mổi ngày nhiêu hơn một chút thí phải nhưng mà liệu tình cảm đó đủ chưa anh? Đủ để anh thích em và đủ để chúng ta thành một đôi không anh? Ngày mai nữa thôi là trò chơi sẽ kết thúc. Kết quả sẽ là gì hả anh??? Em có phải biến mất không???
Anh : lúc cô bé ấy ôm mình tự dưng lại có một cảm giác là lạ, tựa hồ như có luồng điện chạy ngang, có chút ấm áp. Tự dưng bây giờ lại thèm cái cảm giác ấy, lại thấy chút nhớ. Chuông điện thoại báo có tin nhắn, hộp thư đã chật kín, có nên xóa hết tin nhắn của cô bé hay không nhỉ? Àh, không, cứ để đấy. Hình như mình thích cô bé rồi thì phải. Mà có thật là thích không hay cũng chỉ là cảm xúc thoáng qua ??? Mơ hồ quá!
Ngày thứ 7 :
“ Hôm nay em có một kế hoạch thú vị cho cả 2 chúng ta”
- “ Gì thế”
- “ Sang đón em sẽ rõ.”
- “Tinh vi”
- Sao? Kế hoạch thế nào?
- Hì hì
- Đi xem phim nhé!
- Xem phim???
- Ừh!
- Tại sao lại xem phim?
- Vì đây là ngày cuối cùng của trò chơi.
- Ờ…
- Ăn tối nhé!
- Ăn tối???
- Ở đâu?
- Nhà em
- Nhà em?
- Ừh, em sẽ nấu cho anh một bữa ra trò
- Thế có ăn được không đấy?
- Hì hì…. không chết đâu mà sợ
- Có ngon không ?
- Tạm được
- Thế là không ngon àh?
- Vớ vẩn, đã bảo là tạm được mà.
-- Ờ….Anh có thể…..
- Có thể gì chứ?
- Cầm tay em một lần được không ?
- Ờ ….
- Có cảm nhận được gì hay không?
- Không rõ
- Có thể trả lời khác đi được không?
- Không biết nữa
- Có thể ôm em một lần được không?
- Ờ…
- Có cảm nhận được gì hay không ?
- Uhm….
- Lại là không rõ đúng không?
- Ờ…
- Thôi trễ rồi, anh về đi.
- Ờ….
“ Trò chơi kết thúc rồi đấy.”
- “Ừh”
-“Thế anh đã thích em chưa?”
- “ Hôm nay mệt nhiều rồi, đi ngủ đi, mai anh sang chở đi học”
- “ Nhưng trò chơi đã kết thúc rồi mà”
-“ Đã bảo đi ngủ đi mà, sao bướng thế?”
- “ Hì hì …. ngủ ngon anh nhé ….xxxx”
“ Ngủ ngon love….x”♥
[Cuối cùng thì...anh cũng thích em!... ]

Thứ Hai, 3 tháng 10, 2011

PHỤ NỮ LÀ ĐẸP ???

PHỤ NỮ LÀ ĐẸP ???


Nhầm ! Sẽ mãi mãi nhầm nếu không đọc bài viết này! Không biết tại sao lại nói phụ nữ đẹp trong khi...

Thứ nhất: Vẻ đẹp bên ngoài. 
1- Con gà trống đẹp hơn hay con gà mái đẹp hơn?

Câu trả lời: Con gà trống!

2- Con công trống xấu hơn con công mái?

Câu trả lời: Con công mái xấu hơn!

3- Con cá (bất kỳ loài nào) trống đẹp hơn con cá mái?

Câu trả lời: Tất nhiên rồi! Ðến con cá chép trống cũng còn có râu ở đầu và kiếm ở bụng cơ mà!

4- Tại sao con hươu đực đẹp hơn con hươu cái?

Câu trả lời: Bởi vì nó có bộ sừng rất đẹp!

5- Những con cào cào trống lại đẹp hơn con cào cào mái?

Câu trả lời: Ðơn giản bởi vì nó đẹp.

6- ... Và tại sao lại gọi là ông trăng (ông mặt trời, ông sao) mà không gọi là bà trăng?

Câu trả lời: Bởi vì ông đẹp hơn bà!

Tất cả các sinh vật trên trái đất này giống đực đều đẹp hơn giống cái! Vậy tại sao con người lại không thể như vậy!?

Nói cho cùng thì không thể không khẳng định con trai đẹp hơn con gái hay phái mạnh đẹp hơn phái yếu!
Thứ hai: Về trái tim.

1- Tại sao chỉ có bà phù thuỷ độc ác mà không có ông phù thuỷ độc ác?

Câu trả lời: Không có người đàn ông nào độc ác như đàn bà!

2- Tại sao người mẹ kế luôn luôn là cái ác mà không phải là bố dượng?

Câu trả lời: Họ không thể không như vậy!

3- Tại sao chỉ có mỹ nhân kế chứ không có nam nhân kế?

Câu trả lời: Họ không gian xảo như phụ nữ được!

4- Tại sao người ta nói ''Làm một người tốt đã khó nhưng làm một người đàn bà tốt còn khó hơn!''?

Câu trả lời: Vì phụ nữ khó mà trở thành một người tốt!

5- Tại sao người ta nói: ''Nếu muốn trả thù một ai đó, hãy gửi cho hắn một người đàn bà đẹp''?

Câu trả lời: Bởi vì phụ nữ thật là nguy hiểm!

Thứ Ba, 13 tháng 9, 2011

HẤT NÓ XUỐNG VÀ BƯỚC LÊN TRÊN

HẤT NÓ XUỐNG VÀ BƯỚC LÊN TRÊN 

 

Một câu chuyện ngụ ngôn kể rằng:
Có một người nông dân nọ có một con lừa già. Một hôm, con lừa bị rơi xuống cái giếng khô cạn và đau đớn kêu la thảm thiết. Sau khi bình tĩnh đánh giá tính hình, vì thương cho con lừa , người nông dân đã quyết định nên nhanh chóng giúp nó kết thúc sự đau đớn.
Anh gọi thêm mấy người hàng xóm để cùng lấp đất chôn con lừa tội nghiệp.
Lúc đầu, con lừa thêm phần kinh hoàng vì những gì người ta đang làm đối với nó.

Nhưng khi từng tảng đất được hất xuống giếng liên tiếp theo nhau ập trên vai nó, một ý nghĩ chợt lóe lên:
Cứ mỗi lần một tảng đất rơi đè lên vai, nó lại lắc mình cho đất rơi xuống và ngoi lên trên !
Và nó đã làm như vậy, từng chút từng chút một, với một lời thần tự nhủ và tự cổ vũ: “ Nào mình hãy hất nó xuống và bước lên trên, hất nó xuống và bước lên trên...” Mặc cho sự đau đớn ê ẩm phải chịu sau mỗi tảng đất ập xuống, mặc cho sự bi đát cùng cực của tình huống đang gánh chịu, con lừa tiếp tục chiến đấu chống lại sự hoang mang, hoảng sợ, tiếp tục theo đúng phương châm “hất nó xuống và bước lên trên”.

Và không bao lâu sau, cuối cùng dù bị bầm dập và kiệt sức, con lừa già đã vui mừng đắc thắng bước lên khỏi miệng giếng. Những gì như sẽ đè bẹp và chôn sống nó, trên thực tế đã cứu sống nó. Tất cả đều nhờ vào cái cách mà con lừa đã can đảm đối diện với nghịch cảnh của mình.

Cuộc sống là như vậy đó. Nếu Ta đối mặt với các vấn đề của mình một cách tích cực và quả cảm, khước từ sự hoảng loạn, sự cay đắng và sự tự thương hại, thì những nghịch cảnh tưởng chừng có thể chôn vùi chúng ta,
lại sẽ tiềm ẩn trong chính nó những phần thưởng không ngờ tới.

Hất nó xuống và bước lên trên, hãy can đảm bước từng chút một ra khỏi cái giếng mà chúng ta đang gặp phải.

Thứ Tư, 31 tháng 8, 2011

Hanh phúc là gì? :D


Phải chăng là khi tim bạn đập nhanh, lòng bạn tay bạn ướt đẫm mồ hôi, giọng nói bạn phải chạy theo mới có thể bắt kịp với nhịp đập trái tim nơi lồng ngực?
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là THÍCH.

Phải chăng là bạn không thể giữ cho mắt và tay bạn rời khỏi họ?
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là SỰ THÈM MUỐN.

Phải chăng là bạn luôn hãnh diện và háo hức muốn khoe họ với mọi người vì họ rất tuyệt?
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là MAY MẮN.

Phải chăng là bạn cần họ vì bạn biết họ đang có mặt bên cạnh bạn?
Đó chưa phải là yêu… Bạn cảm thấy như thế, bởi vì bạn đang CÔ ĐƠN.

Phải chăng là bạn ở bên cạnh họ vì đó là điều họ muốn?
Đó chưa phải là tình yêu… Chỉ là LÒNG TRUNG THÀNH.

Phải chăng là bạn ở bên họ vì vẻ bề ngòai của họ làm cho tim bạn đập nhanh hơn một nhịp?
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là SỰ MÊ MUỘI.

Phải chăng là bạn tha thứ mọi lỗi lầm của họ vì bạn quan tâm họ?
Đó không phải là yêu… Đó là TÌNH BẠN.

Phải chăng là khi bạn nói với họ rằng họ là người duy nhất bạn nghĩ tới?
Bạn không yêu họ rồi vì… bạn đã NÓI DỐI.

Phải chăng là bạn cho họ những thứ bạn thích vì lợi ích của họ?
Đó chưa phải là tình yêu… Chỉ là LÒNG THẢO.


Thế nhưng…

Khi tim bạn vỡ vụn và đau nhói những lúc họ buồn...
Đó mới là YÊU.

Khi những người khác dù có thu hút bạn, nhưng bạn vẫn ở lại bên cạnh họ một cách không hối hận…
Đó mới là YÊU.

Bạn chấp nhận lỗi lầm của họ vì bạn biết đó là một phần tính cách của họ…
Đó mới là YÊU.

Khi bạn khóc vì những nỗi đau của họ, dù là nhiều lúc đối với những nỗi đau đó, họ còn cứng cỏi hơn cả bạn nữa…
Đó mới là YÊU.

Khi bạn cảm thấy như ánh mắt của họ nhìn thấu tim bạn, chạm vào tâm hồn bạn một cách sâu sắc đến đau lòng…
Đó mới là YÊU.

Phải chăng bạn bằng lòng đưa trái tim, cuộc đời, sự sống cho họ chứ?
Nếu có thì đó là YÊU.