RainBow

Chào mừng các bạn đã ghé thăm blog của mình. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ và hạnh phúc

RainBow

Chào mừng các bạn đã ghé thăm blog của mình. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ và hạnh phúc

RainBow

Chào mừng các bạn đã ghé thăm blog của mình. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ và hạnh phúc

RainBow

Chào mừng các bạn đã ghé thăm blog của mình. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ và hạnh phúc

RainBow

Chào mừng các bạn đã ghé thăm blog của mình. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ và hạnh phúc


Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2013




Trường mình là trường đỉnh cao 
Thằng nào gặp phải, cũng chào mà đi ! 
Có tài thì sợ cái chi 
Phải cho nó biết !...Không thì...tui phang

Trai Xây Dựng như chim anh vũ 
Gái Ngoại Ngữ như lũ ruồi trâu 
Ruồi trâu thì dễ cắn câu 
Gặp chim anh vũ đường đâu mà về

Anh vốn chẳng thích chiến đâu 
Nhưng vào đây chiến cho sầu nó vơi 
Các bạn cứ nhẩy vào chơi 
Làm trai xây dựng một đời ! 
Vẫn biết mọi người là như nhau hết 
Nhưng mà yêu Xây Dựng vẫn hơn 
Bức tường kia là chỗ dựa ấm êm 
Em sẽ vững tin bước về phía trước 
Trai Xây Dựng đắm mình trong vôi vữa 
Lấy bức tường làm điểm tựa tình yêu " 
Gái Ngoại ngữ chả xinh mà vẫn kiêu 
Đã vậy còn lắm điều , đáng ghét

Trai xây dựng làm thơ trên giàn giáo 
Lấy cốp pha làm nơi đỡ tình yêu 
Dùng xi măng gắn những lần hờn dỗi 
Lẫn cả bê tông trong những cái hôn chiều

Đời trai Xây dựng thật sang 
Bao nhiêu khó nhọc ngổn ngang cuộc đời 
Trai xây dựng vẫn tuyệt vời 
Vượt qua gian khổ giúp đời đẹp tươi 
Khó khăn --kể cả gấp mười 
Trai Xây dựng vẫn là người cao sang

Pu-tin mà đến Việt Nam 
Vào trường Xây Dựng xin làm trông xe 
Bác bảo vệ cười he he : 
" Ăn nói cẩn thận ông ghè chết tươi ! " 
Putin dở khóc dở cười 
Quỳ xuống van lay mọi người ban ơn 
Khóc lên khóc xuống từng cơn 
Bác bảo vệ quát : "van lơn cái gì !" 
Thầy hiệu trưởng cười hi hi 
Ông ngu như thế nên đi về nhà 
Tổng thống hay kẻ chăn gà 
Vào trường Xây Dựng cũng là thường dân 
Không hơn không kém một phân 
Phải có tài mới có chân trong trường 
Ông chớ nghĩ mình phi thường 
Mà vào Xây Dựng như phường tinh vi 
Thôi pu-tin ạ ! Đi đi 
Vào trường Xây dựng phải vì tình yêu 
Vào Xây dựng cấm có kiêu 
Tinh tướng kiểu ấy biết điều cút ngay !


Chẳng thể nào anh lại giấu được em



Chẳng thể nào anh lại giấu được em

Chẳng thể nào anh lại giấu được em
Em hiểu cả qua ánh mắt anh nhìn người con gái ấy
Một chút đam mê,một chút thôi nhưng bỗng cháy
Một chút cũng đủ làm tan vỡ trái tim em
Một chút thôi ngỡ là sẽ quên
Nhưng sau tia chớp trời chẳng còn bình lặng
Bão tố trong em khi nụ hôn anh hờ hững
Khi anh thẫn thờ ngay cả lúc có em
Chẳng có gì để mà em ghen
Em biết thế vì anh vẫn luôn đúng hẹn
Hoa vẫn thắm chờ mỗi lần em đến
Nhưng trong sâu thẳm lòng mình em đã biết mất anh
Nói đi anh hôm nay trời rất xanh
Gió rất nhẹ, nắng vàng con đường nhỏ
Em vẫn mong trời đẹp thế cho mỗi lần mình gặp gỡ
Ngay cả là ngày mình sẽ nói xa nhau
Em sẽ buồn nhưng ko giận anh đâu
Em sẽ khóc mà ko hề hờn trách
Sẽ tự lau đi và tự lau nước mắt
Như em sẽ làm cho những ngày sau
Em thà một lần thực sự đớn đau
Một lần khóc nhưng một lần hạnh phúc
Bởi em biết anh đã một lần thành thật
Đã một lần anh đã vì em
Em đã buông tay hạnh phúc đã vỡ tan
Nhưng em biết nó đã từng hoàn hảo
Bởi em ko thể nâng niu gìn giữ
Một cái gì đã rạn nứt từ lâu.

NHỚ VỀ CON ĐƯỜNG XƯA


NHỚ VỀ CON ĐƯỜNG XƯA

NHỚ VỀ CON ĐƯỜNG XƯA

Trong những dòng tự sự “về nguồn” của rất nhiều người ở hội KGU tôi thấy đều có cùng một suy nghĩ, một niềm nhớ nhung, một hoài niệm về những cái đã qua của một thời sinh viên, của một thời nhớ về nơi xa lắm ấy. Trong các “còm” cho bài “Về nguồn 4” của HT Ngọc BQ tôi tình cờ đọc được một bài thơ hay, bài GỬI CON ĐƯỜNG XƯABài thơ là của chị ThuTT, chắc vừa rồi chị cũng về nơi ấy. Bài thơ của chị đã làm cho tôi và một số độc giả bị “sốc” mạnh, nhất là những người đã qua đi một thời tuổi trẻ ở đó. Đây là bài thơ hay, nhiều hình ảnh, đầy ấn tượng, gây cảm xúc, buộc người đọc phải suy nghĩ về cái thời mà chẳng biết gì ngoài việc học và học. Vì thế mở đầu bài thơ chị đã nói:

Ơi con đường ngày xưa ta tới lớp
Con đường ta qua suốt tuổi hoa niên

Trong tiếng Nga Дорога hay путь đều là những con đường, nhưng ở đây tôi lại hiểu chị không chỉ nói về con đường theo nghĩa đen đơn giản như thế. Đó là con đường dẫn ta đến tri thức làm người, con đường của sự nghiệp vẹn toàn ngày hôm nay đã có công lao của các thầy, cô ngày hôm qua. Biết bao những người trong chúng ta đã đi qua con đường ấy, đã trở thành các tiến sỹtiến sỹ KHcác giáo sư, phó giáo sư và rất nhiều người khácđã thành đạt đều đã đi qua con đường ấy - con đường đưa chúng ta vào đờiChị cũng đãtâm sự trong comment của mình làMột con đường mà rất nhiều người trong chúng ta khôngnhớ tên nhưng không bao giờ quênNhững ngày về lại Kishinhốp tôi đã "Gửi con đường xưa"nỗi nhớ của mình.

            Nỗi nhớ đưa chị trở về với từng viên đá lát đường thân quen rất có thể trên từng viên đá lát / rất có thể trên từng góc phố…đã để lại cho chị những kỷ niệm không quên với dấu chân ta đâu đó vẫn còn / phải là con người nặng lòng lắm với quá khứ và hình như chị đi một mình trên con đường đó để chiêm nghiệm, hồi tưởng và hình dung xem cái lần сuối thángфевраль hay đầu tháng МарT năm xưa ấy khi băng đang tan lại gặp một đợt lạnh bất ngờ làm băng đóng lại cứng và trơn rất lâu, đi trên nó không cẩn thận sẽ ngã và mình đã ngã ở nơi nào đây nhỉ. Chị tự hỏi mình hay hỏi ai.

                        Rất có thể góc đường băng vẫn cứng
                        Ta lại trượt chân vì vội vã trễ giờ

          Đi trong mông lung ấy chị đã nghĩ đến đoạn đường nào mình đã đi qua, nhưng mọi cái đều không chắc chắn lắm, dường như chị cho phép mình được giả thiết ngay với bản thân mình để rồi trong ngay câu sau đó chị lại tự mình trả lời cho mình. Thời bấy giờ chắc chị là con người trách nhiệm lắm cho nên chị chỉ chú tâm vào việc học, vội đến nỗi bị ngã đấy nhưng không nghĩ đến đau hay không mà chỉ sợ trễ giờ học. Chữ “lại” đặt vào trong câu này rất đắt, nó nói rằng sự trượt chân này không phải một lần. Chữ “lại” đã nói lên tất cả sự nhọc nhằn của những người đã từng đi học nước ngoài thời đó. Đi tiếp nhận khoa học, đi tìm con chữ văn minh trong cuộc sống, đi học làm người và để thành người. Cái vất vả thiêng liêng của thời đi học đâu chỉ có thế, nó còn phải đổi bằng nỗi khổ xa nhà, xa gia đình, xa Tổ quốc.   
           
Tôi muốn dùng cụm từ “vất vả thiêng liêng” để nói về những năm tháng nhọc nhằn đi lĩnh hội “Khoa Học” ở nước ngoài. Cuộc sống có thể đầy đủ hơn những người học trong nước, nhưng đổi lại họ phải chịu đựng đớn đau về tình cảm rất nhiều. Nỗi đau thể chất có thể chữa được, nhưng trong tất cả những nỗi đau thì nỗi đau về tình cảm nó vất vả, nhọc nhằn và dai dẳng nhất. Ở đâu đó chị đã nhìn thấy sự ấm cúng, sum họp gia đình, rồi sau đó chị mới vận vào mình và thảng thốt:

Sau khung cửa cảnh gia đình đầm ấm
Ta nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ em.

Bài thơ có 4 khổ nhưng có tới 3 khổ chị giả thiết cho mình;

 Rất có thể chiếc lá chiều qua rụng / Rất có thể tháng năm không chảy nữa / Rất có thể trên từng mét phố…và rất nhiều cái rất có thể nữa.

Chị lại đưa mình lạc vào cõi hư vô của người đang mơ mộng để rồi trong câu thơ với đầy những nhớ thương ấy một hoài niệm về một thời xa nhà đi học đã ẩn dụ trong bài thơ của mình:

                   Rất có thể chiếc lá chiều qua rụng
             Ta để quên đâu đó giữa trang thơ….
          ….Rất có thể tháng năm không chảy nữa
            Chỉ còn ta trong chiều muộn đứng nhìn….
          …Rất có thể trên từng mét phố
                vẫn còn nguyên nước mắt nụ cười….

Chia tay tuổi thơ, chia tay thời sinh viên với rất nhiều kỳ thi, bài tập lớn, luận văn tốt nghiệp, chia tay bạn bè bao giờ cũng buồn, nhiều khi buồn đến ngẩn ngơ cả người. Tôi không chắc chị đã có những mối tình nào ở đó chưa, nếu chưa thì chị phải là người đa sầu, đa cảm lắm mới viết được như thế. Còn nếu đã có rồi thì những khi đi chơi họ chưa dám dắt tay nhau, đi xa nhau ra một chút và cúi gằm chắc đã đếm được từng viên đá lát trên đường, từng vết trượt chân ở đâu đó và có thể vào chỗ nào đây. Hay chị đã nói hộ mọi người rằng tại gốc cây, quãng đường, chỗ ngoặt nào đó … chúng mình đã gặp nhau, đã đi bên nhau thời sinh viên đó, để bây giờ tìm lại như một giấc mơ. Có thể tình yêu thời sinh viên chỉ có thế, rồi mỗi người lại đi một nơi để rồi lại nhớ về nhau, kể về nhau sau những lần gặp lại. Tôi còn nhớ đâu đó hai câu thơ của một nhà thơ nào đó cũng nói đến tâm trạng này:

                   Bạn đã đến đây một lần rồi
            Tựa thành cửa sổ không vào chơi

Tình yêu tuổi học trò là như vậy đó, thật thanh khiết, trong sáng. Đến chơi đấy nhưng rồi lại sợ (chẳng biết vì lý do gì) không dám vào. Suốt những năm tháng của tuổi học trò, thời sinh viên đã lần nào chị rơi vào trạng thái tình cảm này chưa, nhưng với bài thơ của mình đọc lên chỉ vài phút thôi, chớp nhoáng thôi chị đã “găm” được cảm xúc vào người đọc thơ chị, nó như hình bóng của chị trong trí nhớ của họ. Chị đã đưa họ về với những kỷ niệm vui, buồn của ngày nào trong "thành phố trắng" thân yêu bởi:

           Rất có thể trên từng mét phố
          Vẫn còn nguyên nước mắt nụ cười

Đây có lẽ là bài thơ thứ hai (sau bài đưa con đi thăm thành cổ Quảng Trị) của chị tôi được biết, được đọc trên mạng KGU. Có thể xem đây như những “câu” nhật ký “về nguồn” vì nó đã vẽ lại, nhắc lại tất cả từ con đường xưa tới lớp, từ những viên đá lát, dấu chân, mét phố…tưởng chừng rất nhỏ nhoi trong mỗi ngày, mỗi tháng, năm qua, từ  chiếc lá chiều qua rụng đến tháng năm không chảy nữa đều là những ấn tượng, những xúc cảm chân thành như thế nắm bắt được và cả trừu tượng về vùng đất xa xôi, nhưng vô cùng thân thương, yêu quí. Từ đó giúp chị qua biết bao thăng trầm của cuộc sống trên đất nước thân yêu của mình vẫn luôn nhớ:

                 Để hơn ba mươi năm sau trở lại
               Ta thấy mình nguyên vẹn tuổi hai mươi

Chúc chị mãi mãi tuổi hai mươi để nhớ, để thương, để ấp ủ những kỷ niệm về vùng đất xa ngái nhưng rất đỗi  yêu thương trong suốt cuộc đời của chị và của biết bao người bạn đồng môn, đồng trường khác. Chúc các bạn dù ở đâu, lúc nào cũng nghĩ được rằng:Dù sao Kishinhốp vẫn thân thương nhất ./.

Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

50 điều trường học không dạy bạn



Đứa trẻ nào cũng được dạy ở trường rằng, một đứa trẻ ngoan phải biết yêu thương mọi người; kính trọng, lễ phép với ông bà, cha mẹ và thầy cô giáo; hoà nhã, thân ái với bạn bè, v.v… Một học sinh giỏi phải biết giải các bài toán khó, biết làm những bài văn hay, phải thuộc bài, v.v…

Nhưng không có trường lóp nào nói với chúng là “các em không hoàn hảo nhưng cũng không cần phải tỏ ra là người hoàn hảo”; chẳng có bài học nào rèn luyện cho chúng bản lĩnh để đối mặt với những bất công trong cuộc sống; cũng không có trang sách nào dạy chúng biết rằng “một lần bị bẽ mặt, các em sẽ trưởng thành hơn”… Vậy bọn trẻ phải học những điều đó từ đâu? Thành công trong nhà trường, trở thành một học sinh, sinh viên giỏi không đồng nghĩa với thành công trong cuộc sống. Ngay cả Bill Gates – người đã bỏ dở chương trình đại học tại Harvard… cũng từng coi nhiều điều trong số đó là lời khuyên cho chính mình. 50 điều nói trong cuốn sách không chỉ viết cho bọn trẻ, mà còn dành cho các bậc phụ huynh và cả những người thầy. Ngay cả những người đã tốt ngiệp đại học, đã đi làm cũng thấy học hỏi được nhiều từ những lời khuyên này. Hãy đọc cuốn sách 50 điều trường học không dạy bạn để biết bạn đã Không đuợc học những gì trong nhà trường. Hãy đọc để trưởng thành hơn và thành công hơn.


  1. Cuộc sống không hề công bằng. Bạn phải làm quen và chấp nhận điều đó
  2. Đôi khi, lòng tự trọng khác xa những điều bạn nghĩ
  3. Hãy có tham vọng nhưng đừng thất vọng. Cuộc sống không hề công bằng. Bạn phải làm quen và chấp nhận điều đó
  4. Hãy có tham vọng nhưng đừng thất vọng…
  5. Bất kể cha mẹ khen gì, bạn không phải là một công chúa hay hoàng tử!
  6. Bạn không có thể có mọi thứ như mơ ước…
  7. Bạn đừng vội nghĩ thầy giáo của mình nghiêm khắc…
  8. Đừng để quá khứ u buồn ám ảnh bạn cả đời
  9. Trường học của bạn có thể loại bỏ chuyện thắng thua, nhưng cuộc sống thì không!
  10. Cuộc sống phức tạp hơn những gì bạn nghĩ nhiều.
  11. Ngã một lần, bạn sẽ biết đứng vững hơn.
  12. Cuộc sống đầy rẫy những tình huống khó xử…
  13. Bạn có thể chơi thể thao giỏi nhưng chưa chắc đã trở thành tuyển thủ quốc gia
  14. Bạn cần biết mình mặc như thế nào khi ra khỏi nhà.
  15. Không có công việc hợp pháp nào là hèn kém. Chỉ có “kẻ ăn không ngồi rồi mới đáng xấu hổ.
  16. Đừng đối xử thờ ơ, thô lổ với mọi người, nhất là với người thân của bạn.
  17. Cha mẹ có suốt ngày la rầy, theo sát bạn cũng chỉ vì họ quan tâm lo lắng cho bạn.
  18. Cuộc sống không chia thành những học kỳ và bạn không có kỳ nghỉ hè
  19. “Tiên trách kỳ, hậu trách nhân” - hãy học cách tự chịu trách nhiệm.
  20. Hút thuốc lá chẳng có lợi lộc gì. Đó chỉ là sự bắt chước, học đòi.
  21. Hãy mạnh dạn khẳng định cái “tôi” của mình một cách lành mạnh
  22. Bạn bị xúc phạm? Vậy thì sao?
  23. Bạn không phải là nạn nhân hãy dừng lại việc than vãn đi
  24. Một ngày nào đó bạn sẽ trưởng thành và phải sống độc lập
  25. Bạn nghỉ thế nào không quan trọng, chỉ có những điều bạn đang làm sẽ cho bạn biết mình là ai
  26. Cuộc đời vẫn thế dù bạn có nghĩ như thế nào.
  27. Ranh giới giữa đường đúng và sai thật mong manh.
  28. Hãy quan tâm đến đời sống tình dục thật an toàn
  29. Hãy cản thận! Có thể có người đang quan sát bạn…
  30. Học cách đối phó với thói đạo dức giả
  31. “Yêu cho roi cho vọt” không phải lúc nào cũng đúng
  32. Đẹp, quyến rũ không dành cho những người “siêu gầy”
  33. Những gì chiếu trong tivi không giống ngoài đời.
  34. Hãy đối xử tốt với những người lập dị. Bạn có thể sẽ làm việc cho họ.
  35. Thắng hay thua không phải lúc nào cũng rõ ràng như 1 và 2.
  36. Đừng đổ lỗi cho người khác vì những quyết định của bạn
  37. Bạn không bất tử
  38. Làm chủ bản thân trong thế giới thông tin
  39. Hãy nhìn vào mắt khi nói chuyện với nhau
  40. Lịch sử không tẻ nhạt và chán ngắt như cách dạy môn lịch sử và hình thức trình bày của các cuốn lịch sử.
  41. Học cách suy nghĩ rõ ràng và lôgic
  42. Bạn không phải là người đầu tiên hay duy nhất chịu bối cảnh bất hạnh
  43. Tập làm cả những điều nhỏ nhất
  44. Đừng để thành công của người khác làm bạn buồn.
  45. Đồng nghiệp không nhất thiết là một người bạn. Còn bạn bè thì không phải là người thân trong gia đình.
  46. Người lớn không muốn nhớ lại những quãng thời gian khó khăn khi họ ở độ tuổi của bạn. Hãy nhớ mọi thứ rồi cũng sẽ qua.
  47. Hãy quan tâm đến mọi người và mọi vật xung quanh bạn.
  48. Bạn không hoàn hảo và cũng không cần phải tỏ ra bạn là người hoàn hảo.
  49. Hãy kể câu chuyện về cuộc đời bạn.
  50. Đừng quên nói lời cảm ơn

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013

Hai viên gạch


Hai viên gạch 

Đến miền đất mới, các vị sư phải tự xây dựng mọi thứ. Họ mua đất, gạch, mua dụng cụ và bắt tay vào việc. Một chú tiểu được giao xây một bức tường gạch. Chú rất tập trung vào công việc, luôn kiểm tra xem viên gạch đã thẳng thớm chưa, hàng gạch có ngay ngắn không. Công việc tiến triển khá chậm vì chú làm rất kỹ lưỡng. Tuy nhiên, chú không lấy đó làm phiền lòng bởi vì chú biết mình sắp sửa xây một bức tường tuyệt đẹp đầu tiên trong đời. Cuối cùng, chú cũng hoàn thành công việc vào lúc hoàng hôn buông xuống.

Khi đứng lui ra xa để ngắm nhìn công trình lao động của mình, chú bỗng cảm thấy có gì đó đập vào mắt. Mặc dù chú đã rất cẩn thận khi xây bức tường song vẫn có hai viên gạch bị đặt nghiêng. Và điều tồi tệ nhất là hai viên gạch đó nằm ngay chính giữa bức tường. Chúng như đôi mắt đang trừng trừng nhìn chú. Kể từ đó, mỗi khi du khách đến thăm ngôi đền, chú tiểu đều dẫn họ đi khắp nơi, trừ đến chỗ bức tường mà chú xây dựng.

Một hôm, có hai nhà sư già đến tham quan ngôi đền. Chú tiểu đã cố lái họ sang hướng khác nhưng hai người vẫn nằng nặc đòi đến khu vực có bức tường mà chú xây dựng. Một trong hai vị sư khi đứng trước công trình ấy đã thốt lên:

- Ôi, bức tường gạch mới đẹp làm sao!

- Hai vị nói thật chứ? Hai vị không thấy hai viên gạch xấu xí ngay giữa bức tường kia ư? - chú tiểu ngạc nhiên kêu lên.

- Có chứ, nhưng tôi cũng thấy 998 viên gạch còn lại đã ghép thành một bức tường tuyệt vời ra sao - vị sư già từ tốn.


Đôi khi chúng ta quá nghiêm khắc với bản thân mình khi cứ luôn nghiền ngẫm những lỗi lầm mà ta đã mắc phải, cho rằng cả thế giới đều nhớ đến nó và quy trách nhiệm cho ta. Chúng ta đã hoàn toàn quên rằng đó chỉ là hai viên gạch xấu xí giữa 998 viên gạch hoàn hảo.

Và đôi khi chúng ta lại quá nhạy cảm với lỗi lầm của người khác. Khi bắt gặp ai mắc lỗi, ta nhớ kỹ từng chi tiết. Và hễ có ai nhắc đến tên người đó, ta lại liên hệ ngay đến lỗi lầm của họ mà quên bẵng những điều tốt đẹp họ đã làm.

Cần phải học cách rộng lượng với người khác và với chính mình. Một thế giới nhân ái trước hết là một thế giới nơi lỗi lầm được tha thứ.
 

Nghệ thuật sống







Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát mì"..Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31/12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.



o O o


Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ.

Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phát, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào. đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.

- Xin mời ngồi!

Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:

- Có thể... cho tôi một… bát mì được không?

Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.

- Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.

Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:

- Cho một bát mì.

Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau. “Ngon quá” - thằng anh nói.

- Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.

Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: “Thật là ngon ! Cám ơn !” rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.

- Cám ơn các vị ! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói.

Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31/12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.

- Có thể… cho tôi một… bát mì được không?

- Đương nhiên… đương nhiên, mời ngồi!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:

- Cho một bát mì.

Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:

- Vâng, một bát mì!

Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:

- Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?

- Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.

Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: “Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!”

Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.

- Thơm quá!

- Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá!

- Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!

Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.

- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!

Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu.

Đến ngày 31/12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện. Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy “Đã đặt chỗ”. Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đêu đã lớn rất nhiều.

- Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt tình chào đón.

Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:

- Làm ơn nấu cho chúng tôi…hai bát mì được không?

- Được chứ, mời ngồi bên này!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy “Đã đặt chỗ” đi, sau đó quay vào trong la to: "Hai bát mì”

- Vâng, hai bát mì. Có ngay.

Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi.

Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.

- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!

- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?

- Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng.

- Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời.

Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.

- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!

- Hả, mẹ nói thật đấy chứ?

- Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.

- Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.

- Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần chúng ta phải cố gắng lên!

- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!

- Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.

- Có thật thế không? Sau đó ra sao?

- Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?” Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: “Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc”. Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: “Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn”. Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên ! Chúc hạnh phúc ! Cám ơn !”

Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.

- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.

- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?

- Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: “Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vả về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được… Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con.”

Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:

- Cám ơn! Chúc mừng năm mới!

Lại một năm nữa trôi qua.

Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy “Đã đặt chỗ” nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện.

Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ.

“Việc này có ý nghĩa như thế nào ?” Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ. Bàn số hai “cũ” trở thành “cái bàn hạnh phúc”, mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này.

Rồi rất nhiều lần 31/12 đã đi qua.

Lại một ngày 31/12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay. Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai. Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.

Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại. Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên.

Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:

- Làm ơn… làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?

Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp lắp nói:

- Các vị… các vị là…

Một trong hai thanh niên tiếp lời:

-Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lức để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.

Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vả nhả ra, đứng dậy nói:

- Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao ? Mau tiếp khách đi chứ. Mau lên!

Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:

- Ồ phải… Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.

Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:

- Có ngay. Ba bát mì.


o O o


Thật ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng. Với xã hội năng động ngày nay, con người dường như có một chút gì đó lạnh lùng, nhẫn tâm. Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết luận rằng : chúng ta không nên chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn có một chút quan tâm dành cho người khác thì bạn có thể đem đến niềm hạnh phúc cho họ rồi. Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin trong mỗi chúng ta đều ẩn chứa một tấm lòng nhân ái. Hãy mở kho tàng ấy ra và thắp sáng nó lên dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt ,nhưng trong đêm đông giá rét thì nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người.

Câu chuyện này xuất hiện làm xúc động không ít độc giả Nhật Bản. Có người nhận xét rằng : "Đọc xong câu chuyện này không ai không rơi nước mắt." Đây chỉ là lời nhận xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó không phải là không thực tế. Quả thật, nhiều người đọc xong câu chuyện đã phải rơi lệ, chính sự quan tâm chân thành và lòng nhân hậu trong câu chuyện đã làm cho họ phải xúc động.